fbpx

ສິ່ງທ້າທາຍຂໍນອນກັບຄົນແປກໜ້າຢູ່ທົ່ງພຽງເປັນຄັ້ງທຳອິດ!

Layer 556

“Sau này lớn lên nhớ đi hết Việt Nam em nhé!”

Tạm biệt gia đình chị Hằng, tôi hướng về phía Hòa Bình, đến đoạn … gần xã Hồng Đà tôi thấy một cậu bé đạp xe trên bờ đê gọi với xuống:

  • CỐ LÊN ANH ƠI!!!
  • Cảm ơn em, em tên là gì?
  • Em tên Sự, anh đang đi đâu thế ?
  • Anh đang đi xuyên Việt, em học lớp mấy rồi?
  • Em học lớp 7
  • Nhà em ở đâu?
  • Nhà em ở gần đây

Hai anh em người đạp trên bờ đê, người dưới đường nhựa gọi với lên nói chuyện cùng nhau, cũng có lúc hai anh em cứ đạp mà không nói lời nào, gần đến nhà cậu bé gọi với xuống: “Em đến nhà rồi, anh vào nhà em chơi đã!”, lúc đó trời cũng dần tối rồi nên tôi tạm biệt cậu bé, chẳng hiểu sao khi ấy tôi hét với lên:

Xem thêm:

Top 9 trải nghiệm thú vị khi ghé thăm nước Lào

– “Lớn lên nhớ đạp xe đi hết Việt Nam em nhé!”

– Vâng!

Giờ cậu bé ngày ấy cũng đang là một cậu sinh viên 20 tuổi rồi, không biết Sự có nhớ cuộc trò chuyện với hai anh em không, nhưng thú thực, trên những chặng hành trình nào đi chăng nữa, một lời động viên những lúc cô đơn cũng vô cùng quý giá. Còn chuyện đi hết Việt Nam, cá nhân tôi nghĩ rằng, nếu có thể, mỗi người trẻ Việt Nam nên đi xuyên Việt ít nhất một lần, tôi nói vui với mấy đứa bạn rằng: Anh nghĩ đây là một “nghĩa vụ” của Tuổi Trẻ.

Sau chuyến đi xuyên Việt lần đầu tiên tôi nhận ra rằng Việt Nam – quê hương mình rất đẹp và giàu có về cả cảnh quan lẫn văn hóa, con người, sau này đi Đông Nam Á càng khẳng định thêm về nhận định đó, Việt Nam mình đẹp không thua kém gì các nước khác trong khu vực, đa dạng về địa hình và phong phú phong tục tập quán 54 dân tộc anh em. Các bạn trẻ nếu chưa đi xa được có thể đi hết Việt Nam để khám phá hết Quê hương mình, xem khác biệt vùng miền ra sao, đi để mở rộng tầm mắt, để thấy và hiểu sự khác biệt, tôi tin chắc đó sẽ là một trải nghiệm rất tuyệt vời. Và chi phí cũng không hề tốn kém nếu đi kiểu du lịch bụi.

Chiều hoàng hôn diệu kỳ

Trở về với buổi chiều cuối cùng của tôi ở Phú Thọ, lúc tạm biệt Sự trời cũng mờ tối, tôi dừng xe ngang đường và bắt gặp một cảnh hoàng hôn đẹp đến mức tôi không muốn đi tiếp nữa, dựa xe vào cột mốc lộ giới, chỉ ngồi đó và ngắm nhìn. Tất cả mọi thứ xung quanh đều yên tĩnh. Tôi cứ ngồi đó cho đến khi mặt trời lặn… Và sực nhớ ra là đêm nay mình còn chưa có chỗ ngủ.

ຕອບກັບ

ເມວຂອງທ່ານຈະບໍ່ຖືກເຜີຍແຜ່ໃຫ້ໃຜຮູ້ ບ່ອນທີ່ຕ້ອງການແມ່ນຖືກຫມາຍໄວ້ *